Kant Và Cách Tôi Hiểu Lại Marketing

Kant Và Cách Tôi Hiểu Lại Marketing — featured image
Table of Contents
THÔNG BÁO BÀI VIẾT MỚI

Tháng trước tôi ngồi với một anh chủ chuỗi bán lẻ điện tử ở Sài Gòn. Anh có 8 cửa hàng, hệ thống POS đầy đủ, dashboard tổng quan cập nhật mỗi 30 phút. Data của anh nói rằng: khách mua nhiều nhất là tai nghe Bluetooth tầm 300-500 nghìn.

Nhưng khi tôi hỏi nhân viên bán hàng: “Khách thường hỏi gì trước khi mua?”, câu trả lời không có trong dashboard. Họ nói khách thường hỏi: “Tai nghe này pin trâu không?”, “Có chống ồn khi gọi điện không?”, “Bảo hành bao lâu và ở đâu?”. Dashboard trả lời được “mua gì”. Nhưng nó không trả lời được “tại sao mua” — và quan trọng hơn, “tại sao không mua”.

Bài viết này là bài thứ sáu trong series Kant x Marketing. Năm bài trước tôi đã đi qua các tầng: dữ liệu hành vi, tâm trí khách hàng, giới hạn của đo lường, cách khách hàng nghĩ-cảm-tin, và cuối cùng là cách kết hợp nghiên cứu định tính với số liệu định lượng. Hôm nay tôi muốn kể bạn nghe về người đã giúp tôi đặt tên cho toàn bộ hành trình đó — một triết gia người Đức sống cách đây hơn 200 năm.

Immanuel Kant: không hề khó như bạn nghĩ

Tôi biết. Nói đến Kant là bạn hình dung ra mấy ông giáo sư râu dài ngồi trong thư viện, viết những câu dài ba trang giấy. Nhưng tin tôi đi: Kant có một ý tưởng cực kỳ đơn giản, và nó liên quan trực tiếp đến việc bạn bán hàng mỗi ngày.

Ý tưởng đó là: con người không tiếp nhận thế giới một cách thụ động. Chúng ta không giống như máy ảnh — chụp thực tại y nguyên rồi lưu vào não. Não chúng ta tự động diễn giải, lọc, thêm vào, bỏ bớt, dựa trên những gì chúng ta đã biết, đã tin, đã trải qua. Đây chính là nền tảng của thiên kiến nhận thức (cognitive bias): cùng một thông tin, nhưng hai người khác nhau sẽ rút ra hai kết luận khác nhau.

Kant gọi thế giới bên ngoài — cái tồn tại độc lập với nhận thức của chúng ta — là “vật tự thân” (Noumenon). Còn thế giới mà chúng ta thực sự trải nghiệm — đã được bộ não của chúng ta xử lý và diễn giải — là “vật được tri giác” (Phenomenon).

Bánh mì Việt Nam và châu Âu — ẩn dụ cho vật tự thân và vật được tri giác của Kant
Bánh mì Việt Nam và châu Âu — ẩn dụ cho vật tự thân và vật được tri giác của Kant

Đừng sợ mấy từ này. Chúng đơn giản là: có cái bánh mì thật trên bàn (vật tự thân), và có cái bánh mì bạn đang cảm nhận — thơm, giòn, gợi nhớ bữa sáng hồi nhỏ (vật được tri giác). Cùng một cái bánh mì, nhưng ông Tây ăn kèm bơ tỏi sẽ thấy khác với ông Việt Nam ăn kèm pate và ớt.

Đây là nền tảng của kinh tế học hành vi: cùng một sản phẩm, cùng một mức giá, nhưng khách hàng khác nhau sẽ diễn giải giá trị khác nhau — dựa trên văn hóa, trải nghiệm, ký ức và niềm tin của họ.

Vì sao Kant quan trọng với marketing

Trước Kant, tư duy thống trị ở châu Âu là: quan sát và đo lường là cách duy nhất để hiểu thế giới. Muốn biết khách hàng nghĩ gì? Cứ nhìn vào hành vi của họ. Đếm số lần họ click. Đo thời gian họ ở lại trang. Tính tỉ lệ mở email.

Đây chính là logic của data-driven marketing. Và tôi thừa nhận: nó rất mạnh. Dashboard, CTR, conversion rate, cohort analysis — tất cả đều cần thiết.

Nhưng Kant đặt một câu hỏi khiến toàn bộ hệ thống này lung lay: “Nếu tâm trí con người tự nó đã định hình cách họ nhìn thế giới, thì đo lường hành vi bên ngoài có thực sự cho bạn biết họ đang nghĩ gì không?”

Quay lại ví dụ cửa hàng điện tử. Dashboard nói: tai nghe 400 nghìn bán chạy nhất. Nhưng Kant sẽ hỏi: vì sao khách chọn cái tai nghe đó? Có thể vì nó là món rẻ nhất trong tầm nhìn. Có thể vì bạn của họ dùng mẫu đó. Có thể vì nhân viên bán hàng vô tình giới thiệu mẫu đó trước. Dashboard chỉ cho bạn hành vi — Kant cho bạn lý do để hỏi về ý nghĩa đằng sau hành vi.

Chủ doanh nghiệp SME Việt Nam đứng giữa dữ liệu dashboard và insight từ nhân viên bán hàng
Chủ doanh nghiệp SME Việt Nam đứng giữa dữ liệu dashboard và insight từ nhân viên bán hàng

Theo một nghiên cứu của Alf Walle (2001) về Kant và marketing hiện đại, marketing trưởng thành là khi nó “vượt ra ngoài nhưng không phủ nhận” phương pháp khoa học — transcending while not rejecting. Bạn vẫn cần data. Nhưng bạn không thể dừng ở data.

Khách hàng không chỉ phản ứng với thông điệp của bạn. Họ diễn giải nó — qua lăng kính văn hóa, ký ức, niềm tin, và những gì họ đã trải qua với thương hiệu của bạn (và đối thủ của bạn) trước đó.

Điều tôi nhận ra sau 5 bài viết

Tôi bắt đầu series này với một thừa nhận: sau khi làm marketing, tôi nhận ra mình chỉ hiểu khách hàng ở lớp vỏ. Bài 1 đặt nền. Bài 2 và 3 đi sâu vào tâm trí và giới hạn của đo lường. Bài 4 nói về cách khách hàng nghĩ-cảm-tin. Bài 5 là bài thực chiến nhất: làm sao để kết hợp nghiên cứu định tính với dữ liệu định lượng.

Nhưng đến bài 6 này, tôi muốn thú thật một điều: tôi không tự nghĩ ra hành trình đó.

Kant đã vẽ bản đồ này từ thế kỷ 18. Khi tôi nói “data không kể hết câu chuyện khách hàng”, về mặt triết học, đó là Kant nói “vật tự thân không giống vật được tri giác”. Khi tôi nói “khách hàng dùng ký ức và niềm tin để đánh giá thương hiệu”, đó là Kant nói “tâm trí con người có các phạm trù diễn giải có trước kinh nghiệm”. Khi tôi bảo vệ nghiên cứu định tính — phỏng vấn sâu, quan sát, social listening — đó là Kant nói “hiểu con người cần nhiều hơn quan sát bên ngoài”.

Điều trớ trêu là: tôi đọc Kant sau khi đã làm những việc này nhiều năm. Ông không dạy tôi điều gì mới về marketing. Ông chỉ cho tôi từ vựng để giải thích những gì tôi đã làm và đã tin — một cách chặt chẽ, có nền tảng, và thuyết phục hơn.

Từ vocabulary đến strategy

Có được từ vựng để đặt tên cho vấn đề không phải là chuyện nhỏ. Nó là ranh giới giữa người làm theo bản năng và người làm có chiến lược.

Trước Kant, nếu ai đó hỏi tôi “tại sao anh không chỉ dùng data để ra quyết định marketing?”, tôi sẽ trả lời kiểu: “Vì data không đủ.” Nghe mơ hồ và cảm tính. Nhưng sau Kant, tôi có thể nói: “Vì khách hàng không tiếp nhận sản phẩm của tôi một cách thụ động. Họ diễn giải nó qua tâm trí — thứ mà dashboard không với tới được. Nên tôi cần cả data lẫn nghiên cứu định tính.”

Đây là lý do tôi viết bài này. Không phải để dạy bạn triết học Kant. Mà để cho bạn thấy: có những thứ bạn đang làm đúng, nhưng bạn chưa có ngôn ngữ để bảo vệ nó trước sếp, trước khách hàng, trước đồng nghiệp chỉ tin vào con số. Kant cho bạn ngôn ngữ đó.

Kant cho marketer SME: ba điều để nhớ

  1. Dữ liệu là điểm bắt đầu, không phải đích đến. Dashboard nói “ai mua gì”. Kant nói “nhưng tại sao họ mua thì đừng hỏi dashboard — hãy hỏi chính họ.”
  2. Cùng một sản phẩm, hai khách hàng khác nhau sẽ thấy hai giá trị khác nhau. Không phải vì sản phẩm thay đổi, mà vì tâm trí họ khác nhau. Marketing tốt là marketing hiểu được sự khác biệt đó.
  3. Định tính không phải là “phụ” của định lượng. Phỏng vấn một khách hàng 30 phút có thể cho bạn insight mà 10,000 dòng dữ liệu không bao giờ chạm tới. Đây là bài học của Kant, không phải cảm tính của tôi.

Tôi hy vọng sau sáu bài, bạn đã thấy được bức tranh lớn: marketing giỏi không phải là người có dashboard đẹp nhất. Mà là người hiểu rằng phía sau mỗi con số là một con người — với ký ức, niềm tin, văn hóa, và một cách rất riêng để nhìn thế giới.

THÔNG BÁO BÀI VIẾT MỚI

Chuyên Mục:

Tags:

Cố vấn AI Strategy | Digital Marketing & Branding qua góc nhìn Kinh Tế Học Hành Vi với gần 20 năm kinh nghiệm thực chiến cùng các SMEs.

Bài viết này được bảo vệ bản quyển nội dung bởi DMCA; Khi người đọc thực hành các nội dung được đăng tải tại trang web này, người đọc ý thức được rằng trang web này và tác giả của bài đăng sẽ không chịu trách nhiệm cho bất cứ rủi ro nào xảy ra, hãy xem thêm về:  Tuyên bố từ chối trách nhiệm về nội dung.